Vẫn nhớ hôm ấy lên đại sứ quán , mỗi lần đi ngang qua thấy lính gác rất hãi. Mình vẫn nhớ đêm hôm trước hồi hộp đến nỗi không ngủ được, nằm thơ thẩn mãi và mơ về nước Mĩ. Sáng hôm sau mình chọn một chiếc áo trắng mặc cho ra dáng học sinh (chính là áo đồng phục của trường Nguyễn Trường Tộ :D) Hai mẹ con lọc cọc lên đường. Thấy mình hồi hộp quá mẹ nhắc nhở, "Được thì được không thì thôi con ơi." Thế nhưng cả hai người đều biết, cơ hội này, không thể bỏ lỡ được.
Hai mẹ con đến nơi sớm hơn một tiếng đồng hồ. Ông lão tóc bạc phơ giữ xe máy trước cổng nhìn mình với con mắt nheo nheo và nói giọng miền Nam lơ lớ, "Tới xin Visa hả? Chúc may mắn nghe bây." Bước vào ĐSQ, đó là lần đầu tiên mình phải đi qua cái cổng kiểm tra kim loại, và bị khám xét từ đầu đến chân. Vẫn nhớ cảm giác lúc đó, "Người Mĩ cẩn trọng quá, nghiêm trang quá, cao lớn quá."
Càng ngồi lâu đợi cang run. Mẹ mình lật hồ sơ ra xem xét lại, bỗng hốt hoảng vì thấy quên mất bằng đại học ở nhà. "Ngồi yên," mẹ chỉ kịp nói vậy rồi hấp tấp phóng xe về luôn. Mình ngồi quan sát mãi những bà Mĩ mặt lạnh băng sau khung cửa kính và lắng nghe lõm bõm các cuộc trò chuyện. Một cô học sinh cao giọng, "I want to go to America because the system here is bad. We learn nothing, school sucks. Over there, I know I can have my dream..." Năm phút sau, cô quay đi, mặt chảy dài thất vọng. Một bác bên cạnh quay sang lắc đầu, "Trẻ con bây giờ thế đấy, ai lại chê bai đất nước mình ngay trước mặt Mĩ bao giờ! Này cháu, biết là ai cũng muốn được Visa, nhưng phải giữ thể thống một chút chứ."
Số của mình sắp đến mà mẹ vẫn chưa quay lại. May đến lúc số vừa được gọi chuẩn bị thì mẹ mình xuất hiện ở cửa, tóc vẫn còn rối bời vì gió. Chưa kịp chấn chỉnh gì thì đã bị gọi lên.
Bà Mĩ sau khung cửa kính hỏi mẹ mình một hồi về học bổng của mẹ, kế hoạch tương lai, và giấy tờ duy nhất bà ấy đòi xem là bằng đại học. Hai mẹ con nhìn nhau và trút một tiếng thở phào. Xong bà quay qua mình, "Does she speak English?"
Mình cau mày, "Of course I do, ma'am."
"How old are you?"
"I'm 15."
"So what are you going to do in America?"
"I'll go to a high school while my mom does her study."
"New Orleans, hey?" Bà ấy mỉm cười một chút, "Do you know anything about the place?"
"I looked at some pictures on the internet. It's very beautiful."
Bà ấy lại cười nữa. Mãi đến bây giờ mình mới hiểu tại sao.
"Well, I have to see if you can handle English courses..." Bà ấy đòi xem hồ sơ học bạ của mình, và bằng tiêm chủng.
"What are you going to do after your mom finishes?"
"I honestly don't know yet. It's 2 years from now. Most likely I'll try to finish high school."
Sau đó bà ấy quay vào trong bàn bạc gì đó rất lâu, và đến khi quay ra bà ấy yêu cầu hộ chiếu. "Come over there and pay the fee for processing Visa, ladies. Welcome to America."
Mẹ mình không dấu được nỗi sung sướng. Hai mẹ con cảm ơn, rồi chầm chậm bước ra ngoài. Ông lão tóc bạc phơ vần ngồi rít thuốc dưới ánh nắng gay gắt, "Thế nào rồi bây?"
"Dạ được ạ, cháu có Visa rồi ạ."
"Thiệt hả? Trời may cho con nghe." Ánh mắt ông lão dịu đi, "Vậy là sắp qua Mĩ rồi, cố học giỏi nghe con."
Gật đầu chào, hai mẹ con lên xe. Mình vẫn còn nhớ mãi cái nhìn mơ màng, xa xôi của ông lão giữ xe, hàng ngày chứng kiến mọi người hồi hộp ra vào, mơ màng với giấc mơ nước Mĩ.
|