cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc cong ty du hoc,du hoc,tu van du hoc

Công ty du học Tân Đại Dương:

  Địa chỉ: 148/1 Trần Quang Khải, P.Tân Định, Q1    ĐT: 3 848 4879 - 3 848 1040   Fax: 3 848 3839
Thông tin, học phí, yêu cầu đầu vào trường American ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocThông tin, học phí, yêu cầu đầu vào trường ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocĐiều kiện học trường University of New Hampshire bang ...
Thông tin, học phí , yêu cầu đầu vào trường ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocDu học Úc trường Cao đẳng Stott, Melbourne
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocDu học Úc Chương trình học và chi phí tại ...
Những điều tạo nên sức hút khi du học Thụy ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocHọc Quản lý khách sạn, Kinh doanh và Du lịch ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocDu Học Thụy Sỹ Các Trường Đào Tạo Du Lịch ...
Du học Singapore tại trường MDIS với những ưu đãi ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocDu học Singapore tại trường MDIS với những ưu đãi ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hocDu học Singapore tại trường MDIS với những ưu đãi ...
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc
Học Tập
Làm thế nào để xử lý một ngôn ngữ ?
Trước đây, nhiều bạn hữu đã đề nghị tôi chia sẻ cách học một ngôn ngữ, nhất là ngoại ngữ. Lần lữa mãi, hôm nay tôi mới có thời gian viết một bài chia sẻ về đề tài này. Cách học một ngôn ngữ mà tôi sẽ trình bày trong bài viết ngắn này là những kinh nghiệm của riêng tôi, khi tôi học một ngôn ngữ. Có thể nhiều người khác sẽ có những cách học khác nhau.

 

Không một ngôn ngữ nào khó đến mức không thể học được, mà cũng chẳng có ngôn ngữ nào dễ đến mức học trong một thời gian ngắn là thạo. Học một ngôn ngữ không khó, mà cũng không dễ. Trước tiên, khi quyết định học một ngôn ngữ, người học phải xác định thật rõ học để làm gì? Tức là mục đích của việc học ngôn ngữ ấy là gì? Tôi chia mục đích học một ngôn ngữ thành hai phạm trù: để giao tiếp (communication) và để dịch thuật (translation). Trong bài này, tôi không bàn về việc học ngôn ngữ để dịch thuật, vì đó là một đề tài khác, có những kỹ năng và đòi hỏi hoàn toàn khác với việc học ngôn ngữ để giao tiếp. Trong phạm trù giao tiếp lại có rất nhiều mục tiêu: làm việc (tu nghiệp hay du nghiệp), học tập (du học), nghiên cứu, sinh sống (định cư dài hạn hay ngắn hạn)… Như vậy, khi một người học ngôn ngữ để có thể sử dụng ngôn ngữ ấy với các mục tiêu ở trên, thì đều nằm trong phạm trù để giao tiếp cả.

Sau khi đã xác định rõ mục tiêu, kế đến phải chọn phương pháp học. Cho đến giờ, có hai phương pháp chính để học ngôn ngữ: phương pháp thính-thị (Audio-visual) và phương pháp văn phạm-dịch (Grammar-translation). Phương pháp thính-thị là phương pháp học một ngôn ngữ không đối chiếu với tiếng mẹ đẻ, tức là hạn chế tối đa việc “dịch” sang tiếng mẹ đẻ. Đây là phương pháp hiểu trực tiếp một ngôn ngữ. Phương pháp này chỉ dùng cho các ngôn ngữ nào là sinh ngữ mà thôi. Phương pháp văn phạm-dịch là một phương pháp khá cổ điển. Người học phải đối chiếu nhiều với tiếng mẹ đẻ, và có khi phải dịch ở mức không chuyên nghiệp sang tiếng mẹ đẻ. Phương pháp này tập trung nhiều vào các kỹ năng ngữ pháp, viết, đọc, nhưng không đặt quá nặng kỹ năng nghe và nói. Phương pháp văn phạm-dịch chỉ áp dụng cho các ngôn ngữ nào là tử ngữ, chẳng hạn như tiếng La Tinh. Trên thực tế, nhiều giáo viên dạy ngôn ngữ thường trộn cả hai phương pháp lại với nhau, nhưng với một sinh ngữ thì họ thiên về thính-thị, trong khi với một tử ngữ thì họ lại thiên về văn phạm-dịch.

Khởi đầu học một ngôn ngữ nên có một chút khái niệm cơ bản về những đặc tính của ngôn ngữ đó. Người học nên biết một chút kiến thức ngôn ngữ học căn bản về ngôn ngữ mình sẽ học. Chẳng hạn như, ngôn ngữ ấy thuộc ngữ hệ nào, ngữ tộc nào, có phải là một ngôn ngữ đa âm tiết và biến thể không, dùng ký tự nào để ghi, dân tộc nào nói ngôn ngữ ấy… Chỉ là những kiến thức hết sức cơ bản. Lấy tiếng Anh làm một ví dụ cụ thể. Tiếng Anh thuộc ngữ hệ (language family) Ấn-Âu (Indo-European), ngữ tộc (sub-branch) Nhật Nhĩ Mạn (Giéc-manh, Germanic) trong ngữ hệ Ấn-Âu. Trong ngữ tộc này có các ngôn ngữ sau: tiếng Gô-tích (nay là tử ngữ), tiếng Đức, tiếng Anh, tiếng Hà Lan, tiếng Na Uy, tiếng Thụy Điển, tiếng Đan Mạch và một số thổ ngữ khác nữa. Tiếng Anh là một ngôn ngữ đa âm và biến thể, bên cạnh các từ Áng Cách-Tát Khắc (Anglo-Saxon), tiếng Anh mượn một số lượng lớn các từ tiếng La Tinh và Hy Lạp. Tiếng Anh là ngôn ngữ của người Anh, người Mỹ, người Úc và là ngôn ngữ mẹ đẻ hay ngôn ngữ thứ hai ở một số quốc gia trên thế giới. Một ví dụ về tiếng Pháp. Tiếng Pháp cũng thuộc ngữ hệ Ấn-Âu, nhưng lại nằm trong ngữ tộc La Mạn (Rô-manh, Romance, Romanic). Trong ngữ tộc này có tiếng La Tinh là đặc thù, nhưng nay là tử ngữ, tiếng Ý, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Bồ Đào Nha, tiếng Lỗ Mã Nhi, cùng một số thổ ngữ khác. Tiếng Pháp cũng là ngôn ngữ đa âm và biến hình, vay mượn nhiều từ trong tiếng La Tinh và Hy Lạp. Tiếng Pháp là ngôn ngữ của người Pháp, người Bỉ, người Thụy Sĩ, người Gia Nã Đại, là ngôn ngữ mẹ đẻ hay ngôn ngữ thứ hai ở một số quốc gia trên thế giới. Tiếng Hoa là ngôn ngữ khá đặc thù, thuộc ngữ hệ Hán-Tạng (Sino-Tibetan), trong ngữ hệ này tiếng Hoa gần như chiếm ưu thế, đến nỗi có thể xem tiếng Hoa tự nó là một ngữ hệ, ngang với ngữ hệ Ấn-Âu. Tiếng Hoa là ngôn ngữ đơn âm, có thanh điệu và không biến thể, sử dụng hư từ để biểu đạt ngữ pháp. Tiếng Hoa là ngôn ngữ tượng hình. Tiếng Hoa là ngôn ngữ của người Hoa ở Trung Quốc và Trung Hoa Dân Quốc, và Hoa kiều khắp thế giới. Tiếng Việt thuộc ngữ hệ Úc-Á hay Nam Á (Austro-Asiatic), nằm trong ngữ tộc Mãnh-Cao Miên (Môn-Khmer), trong ngữ tộc này tiếng Việt chiếm ưu thế, kế đến là tiếng Cao Miên, hay còn gọi là tiếng Khmer. Tiếng Việt cũng là ngôn ngữ đơn âm và không biến hình. Do ảnh hưởng và vay mượn từ tiếng Hoa, tiếng Việt có thanh điệu và sử dụng hư từ để biểu đạt ngữ pháp. Tiếng Việt đã từng sử dụng chữ tượng hình của tiếng Hoa, nhưng nay không còn sử dụng nữa mà dùng hệ chữ cái La Tinh. Tiếng Việt là ngôn ngữ của người Việt ở Việt Nam và Việt kiều khắp thế giới. Những kiến thức cơ bản về đặc điểm của một ngôn ngữ giúp người học dễ cảm thụ ngôn ngữ hơn khi học.

Sau đây là những đặc tính cần có khi học một ngôn ngữ:

1. Thời gian

2. Sự liên tục

3. Biết bắt chước

4. Hạn chế việc dịch

Thời gian là một yếu tố quan trọng hàng đầu khi học ngôn ngữ. Khi nói đến thời gian, tôi ám chỉ phương châm “mưa dầm thấm lâu”. Không thể học một cách cấp bách, cũng không thể ép mình học vội vàng một ngôn ngữ. Học dồn dập không có kết quả, và tệ hơn không cảm thụ được ngôn ngữ khi học. Cho nên tất cả những quảng cáo của các trung tâm ngoại ngữ đại loại như học tiếng Nhật trong ba tháng bảo đảm nói được, hay học tiếng Anh trong ba tuần nói được đều là những quảng cáo lừa đảo. Có chăng chỉ nói được dăm ba câu chào đơn giản, hay nói được một thứ ngôn ngữ vô cùng “hạn chế” chỉ dành cho khách du lịch muốn “xổ” chơi với dân bản xứ. Muốn học nghiêm túc và nắm vững một ngôn ngữ để sử dụng cách tự nhiên như người bản xứ đòi hỏi thời gian rất nhiều. Học từ từ, không nhanh quá, cũng không được chậm quá.

Bên cạnh thời gian, một yếu tố nữa là sự liên tục. Học một ngôn ngữ đòi hỏi sự liên tục không được ngừng lại. Khi nói đến sự liên tục là tôi muốn ám chỉ kiên trì và kiên nhẫn khi học. Nếu vì một lý do nào đó, phải ngưng học một thời gian, thì chí ít cũng phải ôn lại những gì đã học trong thời gian tạm ngưng đó, nếu không tất cả những gì đã học trước đó sẽ lần lượt mất hết, tùy theo thời gian gián đoạn lâu hay mau. Bởi vì ngôn ngữ có một đặc tính rất đặc thù, khi không còn được sử dụng, nó tức khắc sẽ mất đi. Khi một dân tộc vì lý do nào đó không còn nói ngôn ngữ của họ nữa, thì lập tức ngôn ngữ đó ngừng phát triển, và khi người cuối cùng của thế hệ biết ngôn ngữ đó nằm xuống, thì ngôn ngữ đó cũng theo người ấy xuống mồ luôn. Tuy là tử ngữ, tức là không còn được nói nữa, vì người La Mã không còn một ai, có chăng chỉ là hậu duệ của họ, nhưng hậu duệ của họ lại không nói ngôn ngữ của họ nữa, nhưng tiếng La Tinh vẫn được nghiên cứu, học tập và chỉ còn sử dụng trong các nghi lễ chính thức ở Tòa thánh Vaticanô, và trên các văn bản chính thức của Giáo Hội Công Giáo La Mã. Tuy nhiên, tiếng La Tinh không còn phát triển nữa, tức là không còn thay đổi nữa.

Học ngôn ngữ không đòi hỏi sự sáng tạo, vì sáng tạo thường đưa đến dùng sai hoặc sử dụng không được tự nhiên. Thay vào đó, học ngôn ngữ đòi hỏi biết quan sát và bắt chước. Quá trình chính để học một ngôn ngữ chỉ là một quá trình bắt chước mà thôi: bắt chước cách nói, cách viết, cách dụng từ, văn phạm trong ngôn ngữ đó. Kinh nghiệm đã cho tôi thấy càng sáng tạo thì càng bị “sửa” nhiều, tức là càng sáng tạo thì càng sai, hay không tự nhiên. Hãy lấy ví dụ về cách chào hỏi. Người Mỹ khi gặp nhau có thể nói “Hello”, “Hi” hay trang trọng hơn “Good morning, good afternoon, good evening”, nhưng sẽ không tự nhiên khi một người Mỹ học tiếng Việt lại nói “Xin chào”, “chào buổi sáng, chào buổi trưa, chào buổi tối”, vì đơn giản người Việt không chào như vậy, tuy vẫn hiểu những câu chào đó. Tương tự, những kiểu chào như “你好” [nhĩ hảo] (xin chào), hay “早上好” [tảo thượng hảo] hoặc “早安” [tảo an] (chào buổi sáng) cũng không phải là cách người Hoa chào, mà chỉ là để “hội nhập” hay “giúp” người nước ngoài hội nhập khi học tiếng Hoa mà thôi. Khi đã bắt đầu quen với tiếng Hoa và có cảm thức về ngôn ngữ này, lập tức những câu chào kia sẽ dần biến mất, vì chúng quá…tây. Một người Việt khi gặp người Mỹ lại nói “Where are you going?” (anh đi đâu thế?), thì sẽ nhận được thông tin một cách chính xác là người ấy đang đi đâu. Trong khi nếu một người Mỹ gặp một người Hoa lại nói “你上哪儿去?” [nhĩ thượng na nhi khứ?] (anh đi đâu thế?) thì đừng mong người này sẽ nói chính xác mình đang đi đâu, vì đó chỉ là một cách chào. Ở một khách sạn dành cho khách quốc tế, chủ khách sạn cho để một tấm bảng rất to trên cửa ra vào phía bên trong, sao cho khi khách rời khách sạn đều có thể đọc được. Bảng ghi: “Thank you for your choice” (dịch chính xác câu “cám ơn quý khách đã lựa chọn” ám chỉ đã lựa chọn khách sạn này). Không một khách nào nói gì, và đương nhiên họ vẫn hiểu và vẫn cảm kích sự hiếu khách của chủ khách sạn. Nhân một hôm trà dư tửu hậu với một vị khách nước ngoài. Chủ khách sạn hỏi: “Ông có nghĩ cái bảng kia gây ấn tượng cho các du khách không?” Khách trả lời: “Rất ấn tượng!” Chủ hỏi tiếp: “Ông nghĩ viết vậy đã được chưa?” Khách mỉm cười: “Với người không nói tiếng Anh làm tiếng mẹ đẻ như chủ quán đây là tốt lắm rồi, tuy chúng tôi đều hiểu hết, nhưng chúng tôi không nói như vậy”. Chủ ngạc nhiên: “Thế các ông nói làm sao?” Khách nói: “Chữ “choice” kia phải nói rõ là “choice” cái gì, để không bị thiếu ý, mặc dù ai cũng ngầm hiểu là chọn khách sạn này. Với tôi, chỉ cần nói “Thank you for your stay” (cám ơn quý khách đã tá túc ở đây) mới đúng”.

Chúng ta thấy tất cả sự sáng tạo trong khi học ngoại ngữ đều bắt nguồn từ việc “dịch” từ tiếng mẹ đẻ ra ngoại ngữ đang học. Dĩ nhiên dịch thuật rất quan trọng, nhưng nếu áp dụng vào việc học một ngôn ngữ với mục đích giao tiếp thì cái lưỡi kia quay lại đâm chính người học. Vì lẽ ấy, hầu hết các giáo viên đều hạn chế không khuyến khích học viên dịch sẵn trong đầu khi học một ngôn ngữ, mà dạy cho học viên áp dụng bao nhiêu có thể các mẫu câu, hay các kiểu nói đã được học, chứ không nghĩ trước bằng tiếng mẹ đẻ. Tuy hạn chế, nhưng đôi khi để cho học viên hiểu hơn và nhớ hơn, thì giáo viên có thể cho một cách nói tương đương trong tiếng mẹ đẻ với cách nói trong ngôn ngữ đang học, nhưng với điều kiện là chỉ trong những thành ngữ hay những cách nói thông tục. Ví dụ, cách nói “to feast one’s eyes on…” trong tiếng Anh, có nghĩa là “se rincer l’oeil” trong tiếng Pháp, và thú vị là trong tiếng Việt có một cách nói tương đương: “rửa mắt”, tức là “nhìn cho đã con mắt”. Câu thành ngữ “这山望著那山高” [giá sơn vọng trước na sơn cao] trong tiếng Hoa, sang tiếng Việt thành “đứng núi này trông núi nọ”, một câu tương đương nghĩa trong tiếng Anh: “the grass is always greener on the other side of the fence”. Nhưng cái chính vẫn là hiểu ngôn ngữ trực tiếp không qua tiếng mẹ đẻ.

Học ngôn ngữ, người học cần những “bảo bối” sau đây:

1. Từ điển

2. Một quyển vở hay một quyển sổ tay

3. Một bộ giáo trình

Từ điển không thể thiếu khi học một ngôn ngữ. Người học phải tập làm quen với việc tra từ điển. Chọn một quyển từ điển thật tốt và chuẩn không phải đơn giản. Tôi xin gợi ý những quyển từ điển sau: từ điển Anh-Việt của Viện Ngôn Ngữ Học, từ điển đơn ngữ Oxford, ấn bản dành cho học viên mức độ nâng cao (Advanced Learner), từ điển Pháp-Việt của Viện Ngôn Ngữ Học… Hạn chế tối đa việc sử dụng những quyển từ điển bỏ túi. Kim từ điển chỉ nên dùng khi phải đi lại hay du lịch mà thôi, không nên dùng khi có thể tra được những quyển từ điển như đã liệt kê ở trên. Với người học sơ cấp, nên dùng từ điển song ngữ, nhưng càng lên cao thì nên chuyển sang dùng từ điển đơn ngữ. Ở những trang đầu của từ điển, luôn luôn có chỉ các ký hiệu phiên âm dùng trong từ điển. Các từ điển mà tôi nói ở trên đều dùng hệ thống phiên âm quốc tế (International Phonetic System). Tra từ điển như thế nào? Không phải gặp bất cứ từ nào ta không biết khi học là lập tức…tra từ điển ngay, chỉ và nên chỉ tra những từ chính (key word) mà thôi. Các từ không quan trọng thì tập đoán nghĩa dựa vào văn cảnh. Từ chính là những từ hay trở đi trở lại nhiều lần trong văn bản. Trong trường hợp gặp một văn bản quá khó, tức là có quá nhiều từ mà ta không biết, thì chọn ra những từ chính để tra. Nếu vẫn không thể hiểu được văn bản đó, ít là về mặt chữ, thì nên bỏ qua văn bản đó, vì vượt quá khả năng lẫn trình độ của mình. Không nên cố sức vì sẽ chẳng có ích gì. Khi tra một từ phải tra những yếu tố sau đây: chính tả, tức là từ đó viết làm sao.

Trong phạm trù chính tả bao gồm luôn từ loại (danh từ, tính từ, hay động từ…), từ đó là ngôn ngữ viết (formal) hay ngôn ngữ nói (informal), thuật ngữ (technical term) hay húy ngữ (taboo), uyển ngữ (euphemism) hay tiếng lóng (slang). Với tiếng Hoa thì tra thêm cách viết chính thể bên cạnh cách viết giản thể; cách phát âm, điều này rất quan trọng, vì không đọc đúng từ ấy thì không thể nào nghe ra được khi người ta nói từ đó, và cũng không thể nào nói cho người khác hiểu được khi ta phát âm từ đó. Với tiếng Hoa, bên cạnh bính âm, nên biết thêm phiên âm Hán-Việt; cuối cùng là ý nghĩa, một từ chắc chắn sẽ có rất nhiều nghĩa, không nên tra hết tất cả ý nghĩa của từ ấy, mà chỉ tra nghĩa ta cần muốn biết trong văn cảnh mà thôi. Viết câu hoặc cụm ngữ ví dụ có trong từ điển với ý nghĩa văn cảnh của từ ấy ra. Có thể tra thêm những thành ngữ và cách nói mà ta thấy thú vị có liên quan đến từ đó. Hãy lấy ví dụ khi tra từ “Listen” trong tiếng Anh, đó là động từ thường đi với giới từ “to”: listen to. Cách phát âm: /ˈlɪsn/. Ý nghĩa: lắng nghe. Cụm từ ví dụ: listen to music: nghe nhạc. Với tiếng Hoa: “听”(giản thể), “聽”(phồn thể),  bính âm: tīng, phiên âm Hán-Việt: thính, ý nghĩa: lắng nghe, cụm từ ví dụ: “听音乐” [聽音樂] [thính âm nhạc]: nghe nhạc. Những thông tin khi tra sẽ được viết ra như sau:

 

Listen (to sb/sth) (v): lắng nghe (ai/cái gì)

/ˈlɪsn/ 

Listen to music: nghe nhạc 

听 /聽: lắng nghe

/ tīng/ thính 

听音乐 /聽音樂: nghe nhạc

   / yīn yuè/             thính âm nhạc

 

Rất nhiều người học ngôn ngữ không có một quyển vở hoặc sổ tay, hoặc có mà không biết cách sử dụng. Nếu đã có một quyển vở khi theo học một khóa học ngôn ngữ nào đó, thì có thể sử dụng chính quyển vở đó, không cần tậu thêm quyển vở thứ hai, với điều kiện quyển vở đó không được ghi chép chung với một môn học nào khác, hoặc không được làm bài tập trong quyển vở đó; bằng không phải có một quyển vở khác hay sổ tay. Ghi gì vào quyển vở này? Ghi từ mới, các điểm ngữ pháp, những thành ngữ, những cách nói, hay những câu hay. Trong quá trình học chắc chắn người học sẽ bắt gặp rất nhiều điểm ngữ pháp, từ mới, thành ngữ hay các lối nói, thì nên ghi tất cả vào quyển vở ấy. Hễ có thời gian rảnh là mở ra xem lại những gì mình đã ghi, không cần phải cố học thuộc lòng. Sau nhiều năm học một ngôn ngữ, người học sẽ có ít nhất hai đến ba quyển vở như vậy. Đó sẽ trở thành những kho tàng, những báu vật có một không hai, rất có ích cho việc tham khảo mà không một quyển sách nào có thể cung cấp những kiến thức chất lượng như thế.

Giáo trình đương nhiên phải có khi học ngôn ngữ. Thường thì khi theo học một ngôn ngữ, giáo viên chọn giáo trình cho học viên. Nếu tự học, phải tham khảo những người có kinh nghiệm để chọn được một bộ giáo trình hay. Tối thiểu một bộ giáo trình phải có sách giáo khoa và sách bài tập, với tiếng Hoa phải có thêm sách tập viết Hán tự. Băng hay đĩa ghi âm là tùy chọn, nếu giáo viên không bắt buộc phải có. Ở Việt Nam đĩa ghi âm khá rẻ, nên hầu như học viên nào cũng dễ dàng có được, ở Mỹ thì ngược lại, đĩa ghi âm đi kèm với bộ giáo trình thường rất mắc, có khi mắc gấp nhiều lần so với bộ giáo trình; nên thường thì giáo viên sẽ cho học viên mượn về ghi vào máy vi tính, hay chính giáo viên sẽ tải lên một trang mạng cá nhân hay của trường học, để học viên lên nghe và làm bài tập. Bên cạnh giáo trình chính, cũng nên tham khảo thêm các giáo trình khác, vì hầu hết các giáo trình đều có những chủ đề giống nhau. Mục đích của việc tham khảo là để học thêm từ ngữ, ngữ pháp và mẫu câu. Chọn giáo trình tham khảo cần hỏi ý kiến của giáo viên hoặc những ai có kinh nghiệm.

Cuối cùng, học ngôn ngữ phải sử dụng. Như đã nói, một ngôn ngữ không còn được sử dụng nữa, nó sẽ dần dần mất đi. Thực tập nhiều sẽ thành thạo. Hầu hết những người học ngôn ngữ sợ sử dụng sai, sợ nói sai, nên không dám nói. Đây là tâm lý rất dở và không nên có, vì chả có gì xấu hổ khi ta nói sai một ngôn ngữ mà ngôn ngữ đó không phải là tiếng mẹ đẻ của mình, và cái sai là bình thường tất phải có, không thể tránh được. Có chăng nên xấu hổ khi ta nói sai hay dùng sai chính tiếng mẹ đẻ của mình. Càng sử dụng một ngôn ngữ khi học ngôn ngữ ấy lúc đầu người học sẽ thấy mình bị sai rất nhiều, dường như càng nói càng sai, nhưng đó là bình thường, đừng hoảng lên mà ngưng nói. Từ từ những cái sai bắt đầu ít đi, và thay vào đó là những cái đúng.

Quan trọng cái người học có được là cảm giác tự nhiên khi dùng ngôn ngữ đó, dần dần sẽ đạt được cái quan trọng nhất: cảm thức ngôn ngữ. Cảm thức ngôn ngữ là cái mà hầu hết tất cả những ai nói ngôn ngữ đó như tiếng mẹ đẻ đều có được. Nói cách khác, người học bắt đầu “cảm thấy” một câu nói lạ, hay “kỳ kỳ” mà không giải thích được, hay thấy khó giải thích, hoặc thấy cách nói ấy không tự nhiên, nghe có vẻ “tây”, “ta”, “tàu” gì đó. Cảm thức ngôn ngữ để có được đối với học viên ngoại ngữ, thì phải mất rất nhiều năm sử dụng ngôn ngữ đó, mới dần dần có được. Để cho dễ hiểu cái cảm thức ngôn ngữ là gì, ta hãy thử xem các ví dụ này: người Việt nói “nước hoa”, chứ lại không nói “nước bông” dù bông với hoa là một. Chúng ta nói: “bán cho tôi một chục trứng”, chứ lại không nói: “bán cho tôi mười quả trứng”, dù chục với mười như nhau. Để có được cảm thức như vậy khi học một ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ thì rõ ràng không phải đơn giản, mà có khi phải mất đến cả chục năm hay nhiều hơn nữa. Đến đây người học sẽ thấy yếu tố thời gian và sự liên tục là vô cùng then chốt khi học một ngôn ngữ.

Các tin khác :
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Vương quốc Anh là một điểm đến ngày càng trở nên hấp dẫn
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Đi du học nên thi IELTS
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Học trường công tại Mỹ?
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Du Học Nên Đọc Qua
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Du Học Úc cần biết
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Du học sinh đi thực tập
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Lựa chọn du học thông minh
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Đại học Cambridge của Anh được đánh giá có chất lượng tốt nhất thế giới
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Vui mừng chào đón thay đổi trong hệ thống làm thủ tục thị thực của chính phủ Úc
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc   Du học các nước tập trung vào giáo dục
du hoc,du hoc my,du hoc uc,cong ty du hoc,tu van du hoc
Www-tandaiduong-edu-vn
tandaiduongeduvn
Www-tandaiduong-edu-vn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
tandaiduongeduvn
Trang chủ | Giới thiệu | Tin Tức | Quốc gia | Học bổng | Hỏi đáp | Thư Viện | Liên Hệ
Copyright 2008 - 2010 Tan Dai Duong . All rights reserved

Địa chỉ liên hệ Tân Đại Dương

Quận 1(Main Office): 148/1 Trần Quang Khải, P. Tân Định, Q.1, TP HCM

Điện thoại: 028.3848.4879 (26 lines) - Hotline: 0989 006 890

Quận 5 (Branch) : 902 Trần Hưng Đạo, P. 7, Q. 5, TP HCM

Điện thoại: 028.3838.2080 (7 lines) - Hotline: 01665 157 271

*Lưu ý: Tân Đại Dương không có chi nhánh tại Hà Nội


Du hoc my | Du hoc Uc | Du hoc Canada | Du hoc singapore