Nhóm ba anh chàng độc thân rủ nhau đi học, vì đọc quảng cáo thấy cái vụ hít được người khác phái. Đúng là hấp dẫn.
Thằng Kiên, Thằng Tuấn và Mình- Lâm. Ba chàng lính ngự lâm lúc nào cũng “ Một người vì mọi người – Mọi người xem mình như mọi” đã không ngờ có một ngày anh em không nhìn mặt nhau vì một cô nhóc.
Lúc Cô Yến, Thầy Châu kêu đi tìm một bạn ghép cặp để nhảy múa Liên Khúc Dấu Chân địa đàng, không hiểu sao mà ba thằng đều chạy lại một cô bé xinh xắn, mặc váy trắng cười nụ cười rang khểnh. Bối rối, cô bé không chịu ra nhảy múa với ai cả mà chỉ ra xa xa..” Mẹ em không cho đâu mấy anh nhảy với nhau đi”. Trời ơi đi học người Nam Châm mà dẫn theo mẹ làm sao mà thực tập.. hi hi
Cuối cùng mình nhảy cặp với Tuấn. Không hiểu thằng Kiên sao lại ra nhảy cặp với một cô gái gầy nhom. Mình khều Tuấn” Kiên thích ma cây mày ơi”. Bị cho một quả hơi bị đau” Ma cây còn đỡ hơn tao với mày, trái dấu mà hít cái gì trời”
Đến tiết mục hít điện thoại thì ba thằng đều làm được, đứng lên cho bà con chiêm ngưỡng khả năng của “ Ba chàng ngự lâm”
Phần cuối Thầy Bảo Anh nói viết cảm nhận nhận được quà tặng của Tân Đại Dương. Mình cười đứng hỏi cô bé răng khểnh “ Em có viết không”. Chỉ thấy cô nhóc cười hiền khô rụng cả tim. Xin mãi em không cho số điện thoại ..tưởng là hết hi vọng ai ngờ trước khi về nàng vứt cho một tờ giấy có ghi email. Trong lòng mừng rơn nhưng vẫn haong mang không biết mẹ nàng có kiểm tra email không nữa.
Cái màn kinh dị nhất là màn người Nam Châm của ông Ngoạn Kỷ lục gia Việt Nam lên hít đá đó, mình không thể tưởng tượng nổi cái tảng đá năng như vậy. 82kg mà ổng 64kg sao ổng hít được trời. Bê còn bê khổng nổi mà ổng hít luôn. Năng lượng thật mạnh mẽ.
Nói chung để mình nhận xét thì chủ nhật vừa rồi thật Tuyệt. Tuyệt nhất là khúc hai vòng tròn và nhỏ chạy toán loạn.
Ah góp ý Tân Đại Dương lần sau cho nhân viên phụ tui mình bê ghế nhé. Lúc cuối học xong hai tram mấy chục con người bê ghế đi cất để có chỗ nhảy múa hét hò thi nhân viên Tân Đại Dương ( Toàn em gái) chỉ đi bên cạnh động Viên” Anh ơi bê vào 3 phòng trống hành lang bên kia kìa, dạ vâng phòng nào cũng được”. May mà em nào cũng cười tuwoi như hoa làm mình hết bực mình vì cái chuyện bắt học viên bê ghế.
Lúc lên nhận bằng bọn mình ngồi thiền, ngồi phệt xuống đất theo kiểu Yoga. Hai thằng lính ngự lâm kia thì nhảy nhót mệt quá nằm luôn xuống đất. Cái đoạn hò hét cười kinh dị mới xong thủ tục nhận chứng nhận thì mình bái phúc thằng Kiên. Bạn mình là cái ông mặc quần tây áo thun trắn đó, cười kinh dị nhất lớp. Kỳ này thu hoạch nhiều niêm vui. Vâng , xin cảm ơn( Bắt chiếc chú Lại văn Sâm chú chớ trách vì có người có sức hấp dẫn như cháu nhại chú)
Lê Hoàng Thanh Lâm – Nhân viên bất động sản.
|