Hun cả nhà...
Cám ơn anh Hoàng Anh đã đưa em đi phỏng vấn, đi tới nơi về tới chốn.
Cuối cùng, em muốn cám ơn tất cả các a chị ở Tân Đại Dương, a Bảo Anh, A. Khôi, C.An, C.Quỳnh, C.thảo, C. Nhi A, C. Thúy, C. Nhi… vì đã làm mọi cách chặt chém, moi móc, đào bới, làm khó e từ mọi khía cạnh. Nhờ vậy mà e càng ngày càng nhạy hơn và tự tin hơn…. E cũng không biết phải nói gì hơn ngoài 2 chữ “ cám ơn” cả vì e nghĩ tuy chỉ có 2 chữ nhưng đã thể hiện rất đầy đủ ý nghĩa và tình cảm trong đó oy. Kính chúc mấy anh chị lun zui khỏe, tươi trẻ và càng có nhiều “nạn nhân” như e đây để mấy a chị “huấn luyện”.hehe
Oy anh phiên dịch nhìn mình cười và đưa cái visa cho mình… Lúc đó CO còn nói j nữa, hình như là chúc mừng thì phải, nhưng do zui quá nên k thèm để ý lun, chỉ rối rít cám ơn “thank u very much” “dạ e cám ơn anh ạ”…hehe. Thế là xong. Tuy hỏi nhìu nhưng mình trả lời ko có bao nhiu hết, ngắn gọn lắm, nghĩ sao nói z, khỏe.
10/ what is his company about? => blah blah… (gõ gõ đánh đánh)
9/ what does he do? => the owner of blah blah …. (gõ gõ)
8/ what do they do? => my aunt retired. But I will live with her 4th son in the US.
7/ do u have any relative in the US => Yes (CO gõ gõ gì trên máy ko bít nữa)
6/ what do your parents do? => blah blah (trong time CO gõ gõ trên máy tính, mình tự hỏi ko bít nên show giấy xác nhận việc làm của 3 mẹ ko nhưng thôi, mắc công bị moi móc thêm)
5/ tốt nghiệp phổ thông xong, e thi vào trường này luôn hay sao, còn thi trường nào nữa ko? (câu này ng ta hỏi dài và hơi nhanh nên mình ko nge rõ, chỉ đoán y mà tl thôi)
4/ give me học bạ, bảng điểm
3/ how long have u studied here?
2/ what are u studying?
1/ where are you studying?( he he..gợi ý nhen câu này mà trả lời hổng có hay là rớt ah, mình luyện nội công thâm hậu lắm đó..phải trả lời theo hồ sơ của mình và thực tế của mình. Mấy người mà out liền là trả lời chung chung o ah..dzí dụ như em thích mỹ, mỹ tốt nhứt dzìa giáo dục...cái này Bro Bảo Anh có nhìu gợi ý rất hay. Nhớ thỉnh giáo nhen)
Vài dòng tường thuật lại cảm xúc khi đó, sau đây là những gì lãnh sự hỏi mình. Mới đầu mình thấy 2 ng đang bận làm gì đó, định mở miệng chào nhưng thấy zô ziên nên thôi, đợi ng ta ngước lên nhìn đã tính sau.hi. Nhưng 2 bên ko ai chào ai hết, zô thẳng vấn đề lun.
Nói thật là cũng ko biết diễn tả sao cho đúng tâm trạng cùa mình ngày hôm đó nữa, có thể nói = 1 từ thôi “tỉnh”. Pác nào sắp đi phỏng vấn nhớ gọi Mr Bảo hẹn tư vấn ngày cuối cùng, mình thấy bổ ích àh.Mình ko hề có cảm giác lo lắng, hồi hộp hay bất an gì cả mà chỉ thấy tự tin hoàn toàn 100%…hehe… Mình nghĩ là phải cố gắng hết sức mình thôi, phải làm sao đậu cho = được, ko thì quê 1 cục với các bạn trong lớp học phỏng vấn (vì không hiểu sao ai cũng đã đậu trước mình rùi hic). Có lẽ mình “tỉnh” được như thế là nhờ vậy. Và mình cũng nghĩ thế này, nếu cái số mình được đi du học Mỹ thì cỡ nào cũng sẽ đi đc thôi, ko lần này thì lần khác, lo lắng nhìu cũng đâu đc gì. Trong lúc chờ đợi rất là lâu, mấy bạn nên đem sách hay mp3 gì đó giết time còn tốt hơn là ngồi chờ đợi trong hồi hộp, riêng mình thì ngồi 8 “khí thế” với chị kế bên, không thì nhắm mắt ngủ tí (đợi lâu nên đuối, tuy mắt nhắm mà tai thì thính lắm, để nghe đến phiên mình chưa đó mà ^^) đến khi tới lượt mình bị “xử”. CO này nói chuyện rất to và rõ ràng (vì sử dụng mic mà), còn mấy cửa kia hình như CO ko xài mic (tội nghiệp cho pác nào xui). |