Mình biết đến công ty Tân Đại Dương qua google. Thật ra thì mình search ra tới 2 công ty lận, 1 công ty gì đó ở đường Lê Hồng Phong kế bên KFC. Mình đến công ty đó mà trời quơi, nhìn cái công ty chả ra cái công ty gì cả: vắng hoe. Sau đó mình mới sang công ty Tân Đại Dương. Lần đầu đến công ty nhưng mình thấy rất là yên tâm, vì đập vào mắt mình là rất nhiều nhân viên, mỗi người có 1 cái máy vi tính, phòng được trang hoàng gọn gàng => đúng là 1 công ty thật. Người đầu tiên mình được gặp là chị An, chị tư vấn rất tỉ mỉ cho mình. Mình bắt đầu mở hồ sơ ở trung tâm là khoảng tháng 2 và đến khoảng cuối tháng 4 mình bắt đầu được học phỏng vấn. Mình rất là chăm chỉ đi học phỏng vấn, nhưng mà sau 1 tháng học mình chẳng biết mô tê gì cả, câu trả lời rất là chung chung, rất là dài dòng nhưng thiếu thuyết phục. Đó là do mình chưa ăn “bánh tiêu”, mấy anh chị dạy rất nhiệt tình nhưng mình chậm tiêu quá, hix. Lúc đó buồn lắm, đi lang thang qua quận 8…coi bói hehe. Anh bói bảo rằng em sẽ có một cơ hội rất lớn, có thể là sẽ đi xa, sớm nhất là tháng 3 và trễ nhất là tháng 7 âm lịch. Vậy là được an ủi đôi chút nên về nhà học cật lực ghê lắm, dịch tất cả các câu hỏi qua tiếng anh và chỉnh sửa cả chục lần. Nhưng đến gần ngày 2/6 (ngày phỏng vấn), chị Nhi A trả bài mình, mình chẳng trả lời được gì, hix. Thêm vào đó là chuẩn bị thi học kỳ 2 năm 3 ở trường nữa nên đành dời phỏng vấn sang 21/6.
Quay qua quay lại cũng tới ngày 20/6. Sáng hôm đó lên gặp anh Bảo Anh để nhờ anh tư vấn trang phục, anh cũng tranh thủ trả bài cho mình, một lần nữa mình lại không trả lời được gì hết, bị la quá trời hix. Hôm đó mình thực sự rối lắm, mặt bí xị, đầu óc trống rỗng, trả lời tiếng việt lũn cũn, tiếng anh cũng không xong. Anh Bảo Anh phải dạy lại từ đầu 1 lần nữa cho mình, hướng dẫn mình cách trả lời theo sự thật của bản thân chứ không phải những câu trả lời dựa theo sự gom góp từ các ý kiến của người khác, vì mình học y tá nên anh Bảo Anh phải hướng dẫn cho mình muốn làm y tá phải có tâm lý và kiến thức như thế nào. Chiều hôm đó được chị Thảo an ủi và được chị An trả bài 1 lần nữa nên mình đỡ căng thẳng 1 chút. Về đến nhà không thèm ôn bài nữa, lăn đùng ra ngủ 1 giấc, dậy đi tập thể dục rồi đi ăn ốc với má với chú rồi tạt qua PT2000 mua 1 cái áo (màu vàng chóe J) mai mặc đi phỏng vấn. Tối đó nằm suy nghĩ và định hướng lại các câu trả lời của mình 1 lần nữa (mỗi câu trả lời chỉ nên có từ 1 đến 2 ý chứ đừng nhiều quá dễ bị rối lắm như anh Bảo Anh hướng dẫn), 1h30 ngủ và sáng 5h dậy chuẩn bị đi phỏng vấn. Ah, quên nói cái này nữa, trước ngày 21/6 mình cũng có đi coi bói 1 lần nữa, hehe. Lần này mình hỏi anh bói mình đậu không, anh bói nói chắc chắn đậu yên tâm, 2 người đàn bà sẽ phỏng vấn em. Mình không tin lắm, nhưng để phỏng vấn xong xem sao!?...
Đến lãnh sự quán là 7h mấy, hên là hôm nay cũng vắng, nhưng vẫn vẫn phải xếp hàng mê ly luôn :-??. Trong lúc xếp hàng tranh thủ 8 với 1 dì kia và một bà cụ, cụ già lắm rồi, cụ đi du lịch, cụ nói chuyện nghe dễ thương lắm nhưng cụ đến đây lần đầu nên chẳng biết gì cả, hỏi mình đủ thứ. Mình cũng có bao giờ được đến đây lần nào đâu nhưng nghĩ mình còn trẻ khỏe nên mình đã xung phong giúp bà cụ. Mình chờ cụ đi cùng, chỉ cụ lấy hồ sơ khi xếp hàng xin số thứ tự, kiếm ghế cho cụ ngồi rồi ngồi nói chuyện với cụ cho cụ đỡ buồn…Mình nghĩ mình giúp cụ cũng là giúp mình, vì có cụ trò chuyện thực sự mình quên đi hôm nay mình phải phỏng vấn và mình cảm thấy đỡ run hơn. Mà công nhận hôm nay mình “nhoi” lắm, thường thì mình trầm tính ai hỏi mới nói chuyện, hôm nay gặp ai cũng bắt chuyện, ngồi ngó dáo dác mấy cái cửa đang phỏng vấn. Mình “me” cái cửa số 5, ngồi trước cửa đó ngó không chớp mắt, vì nghe nói cửa này khó nên mình túc trực ở trước cửa này quan sát lãnh sự thật kỹ để lát lỡ có bị phỏng vấn ở đây cũng đỡ sợ (vì càng ngó càng quen mặt => đỡ sợ hehe). Ai dè chợt thấy cái anh hồi nãy đứng trước mình khi xếp hàng lấy dấu vân tay đang ở cửa số 2, biết ngay là mình sẽ phỏng vấn ở đó nên te te chạy lại gần cửa số 2. Đến lượt mình rồi, hix, sợ lắm nhưng mà ráng cố gắng nói thật to, tay chân múa máy để át bớt vẻ sợ sệt.
Good morning madam! => quay sang người phiên dịch: Em chào chị (định nói em chào chị em mới tới mà run quá nên quên 3 chữ cuối hehe)
Từ đầu đến cuối khi LSQ hỏi mình không nhìn đến người phiên dịch, nói chung là mình cứ nói chuyện với LSQ mà chẳng để ý cũng chẳng quay sang nhìn người phiên dịch, trừ khi chào với khi thấy người đó thò tay lấy tờ giấy xanh xanh hehe. Lúc đó mình tập trung cao độ, không nghe hết LSQ nói gì nhưng đoán được câu hỏi, tay mình quơ tùm lum vì nếu để yên chắc chắn LSQ sẽ thấy mình đang run bần bật, hix. Cầm cái thẻ xanh trong tay mà hồn vía mình bay đi đâu mất tiêu, người phiên dịch chỉ đường cho mình ra chỗ EMS gì đó đóng 30k mà mình có nghe gì đâu, lo cảm ơn rồi lo gom đống hồ sơ, khi ra khỏi cửa phỏng vấn mới sực nhớ hình như chị phiên dịch nói cái gì đó…hix, thế là tự mò ra cái chỗ đóng tiền chứ đâu có dám quay lại hỏi….
Tóm gọn lại, theo kinh nghiệm sau lần phỏng vấn này, mình khuyên các bạn khi phỏng vấn hãy trả lời thật to, rõ và “múa máy tay chân” nếu có thể như các anh chị công ty dạy. Mình nghĩ như thế sẽ giúp các bạn tự tin hơn và có thể LSQ sẽ có ấn tượng với bạn hơn. Đừng ngần ngại hỏi lại LSQ và đừng vội vàng nhìn sang người phiên dịch khi nghe không rõ, vì hầu như những câu LSQ hỏi mình đều pardon 1 đến 2 lần nhưng không hề nhìn qua người phiên dịch, ngay cả khi có 1 câu người phiên dịch tự dịch cho mình khi trả lời mình vẫn nhìn LSQ và trả lời bằng tiếng anh luôn. Còn cái câu du lịch nước ngoài ấy, cái câu đó mình nghĩ hên xui là 1 phần, phần còn lại là cách trả lời của mình, lúc học ở công ty, mỗi lần mình nghe tới du lịch nước ngoài là mình như cọng bún thiu, trả lời ỉu xìu vì ba mẹ và mình chưa ai đi du lịch nước ngoài cả; lúc phỏng vấn LSQ hỏi mình du lịch chưa mình not yet (to và rõ), hỏi ba mẹ du lịch chưa thì mình pardon vì nghe không rõ, nhưng người phiên dịch quay sang “ba má có đi du lịch ko”=> mình: No, they haven’t either (rõ và to)…
Chia sẻ với các bạn bao nhiêu đây thôi nghen, mình chuẩn bị hành trang lên đường đây. Tạm biệt các bạn!
Em chúc mấy anh chị ở công ty luôn vui vẻ, trẻ, khỏe để “huấn luyện” ngày càng nhiều “các chiến binh giỏi” đi săn visa Mỹ. Em rất rất rất cám ơn anh Bảo Anh, chị An, chị Quỳnh, chị Thảo, chị Nhi, chị Nhi A, anh Khôi và cả anh Hoàng Anh nữa! Cám ơn sự nhiệt tình của các anh chị.
· Ba má có đi du lịch ko?
· Em du lịch chưa?
· Có người thân ở Mỹ không?
· Ba làm gì, má làm gì?
· Tại sao qua Mỹ học?
· Tại sao học nursing?
· Đậu đh năm 2008 hả? Vậy năm sau tốt nghiệp hả?
· Đưa bảng điểm?
· Học ngành gì ở Huflit?
· Đưa học bạ?
· Em đang học trường gì ở Việt Nam?
Tiếp sau đó Lãnh Sự Quán (LSQ) hỏi tới tấp: |