Trước hết xin gởi lời cảm ơn đến các anh, chị của công ty Tân Đại Dương đã nhiệt tình giúp đỡ và chỉ dẫn cho em. Đặc biệt cảm ơn đến Mr. Bảo Anh, chị Quỳnh, anh Khôi, chị Thảo, chị Nhi, chị An, anh Hoàng Anh là những người luôn sát cánh bên em trong suốt thời gian qua.
Mr. Bảo Anh là người đã dẫn dắt mình từ những ngày đầu tiên học phỏng vấn cho đến những ngày cuối cùng. Mình thực sự rất cảm kích Mr. Bảo Anh vì Mr. Bảo Anh là người “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu” và luôn giúp mình tự tin với những chỗ mà mình còn thắc mắc hay lo lắng.
Sự chỉ dẫn nhiệt tình của anh Khôi và chị Quỳnh đã giúp mình rất nhiều trong việc định hướng suy nghĩ để trả lời. Do đó, những câu hỏi mà lãnh sự quán hỏi mình đều không nằm ngoài những gì mà các anh chị và Mr. Bảo Anh đã hướng dẫn cho mình.
Buổi phỏng vấn hôm đó không nhiều người như mình nghĩ, lúc đầu chỉ có 2 phòng phỏng vấn, về sau thì có thêm 2 phòng nữa, tổng cộng là 4 phòng để phỏng vấn. Mình đến từ 7h30 nhưng đợi rất lâu, khoảng gần 11h mới đến lượt mình. Tâm trạng mình khá hồi hộp vì đợi lâu quá, nhưng rồi do chuẩn bị rất kĩ cho những câu hỏi phỏng vấn nên mình luôn trấn an bản thân rằng, mình chuẩn bị rất kĩ rồi, không có gì phải sợ hết. Cố gắng lên!
Khi pv, lãnh sự quán đã hỏi mình rất nhiều (đối với ng phỏng vấn ở phòng số 5 này, hỏi nhiều là khả năng đậu cao, còn hỏi ít là nguy cơ rớt rất cao). Thực ra mình không hiểu hết những gì lãnh sự quán hỏi nhưng mình cố gắng lắng nghe và bắt ý nên cứ thế trả lời, có những câu lãnh sự quán hỏi mình đến lần thứ 3 thì mình mới trả lời đúng ý. Trong đó có các câu hỏi như:
1. Qua Mỹ em học trường gì?
2. Tại sao lại biết trường này?
3. Tốt nghiệp phổ thông khi nào?
4. Có thi đại học không? Được bao nhiêu điểm?
5. Cho tôi xem học bạ, bảng điểm đại học.
6. Tại sao học đại học ở VN rồi lại muốn qua Mỹ học lại cao đẳng? Sao không học tiếp lên MBA?
7. Hiện giờ đang làm gì?
8. Bố mẹ làm gì?
9. Ai trả tiền cho đi du học? Họ có đủ khả năng chi trả không? Cho tôi xem bankstatement?
10. Có người thân bên Mỹ không?
11. Nhà có mấy anh chị em? Đang làm gì?
Đó là toàn bộ những gì mà lãnh sự quán đã hỏi mình trong cuộc phỏng vấn kéo dài gần 15 phút. Càng phỏng vấn thì mình lại càng tự tin hơn, mình thấy rằng mình và lãnh sự quán đang nói chuyện với nhau chứ ko còn là 1 ng hỏi và 1 ng trả lời . Tất cả diễn ra giống như Mr Bảo Anh thường hay nói. Và cuối cùng thì lãnh sự quán nói với mình rằng: “Good luck!” Rồi đưa cho mình tờ giấy đóng tiền để nhận visa. Cảm giác lúc đó không biết diễn tả như thế nào, mình không suy nghĩ được gì hết, chỉ biết làm theo những gì mà lãnh sự quán đã hướng dẫn rồi về nhà, vẫn chưa có cảm giác là mình đã pass rồi.
Đặc biệt, mình rất cảm ơn các bài học cuối trước ngày đi phỏng vấn, những hướng dẫn về trang phục, tự tin và nhất là cách nhìn thẳng vào người đối diện mà cười..hi hi..vừa cười vừa run..Cảm ơn các anh chị ở công ty Tân Đại Dương đã rất rất nhiệt tình với em.
Lớp học của mình rất đông, nhưng ai cũng được quan tâm đến mức truy sát hàng ngày :) vui nhất là nghe tin Huy và Phương cũng vừa đậu visa.
Cảm ơn tất cả mọi người đã luôn ủng hộ cho mình, giúp mình đạt được ước mơ du học! Mình cũng xin chúc tất cả mọi người luôn có thiệt nhiều sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống! Chúc các bạn sắp pv luôn tự tin và gặp may mắn!
|