Ước mơ của cô bé 14 tuổi
Câu chuyện của chị bắt đầu bằng những chia sẻ về một ước mơ của cô bé 14 tuổi mang tên Trần Lê Thu Thảo: “14 tuổi, tôi chỉ là một cô bé bình thường như mọi người, nhưng trong ước mơ của mình, tôi nghĩ rằng sau này khi lớn lên, tôi sẽ tạo nên một cái gì đó cho riêng mình, một cái gì đó thật đặc biệt”. Thế nhưng ước mơ của chị dần phai nhạt theo dòng chảy vội vàng của thời gian. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống là nghề giáo nên gia đình luôn hướng con gái tiếp tục theo nghề là điều dễ hiểu. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm, Trần Lê Thu Thảo trở thành một cô giáo.
Nhưng rồi chị liên tục phải đi công tác ở tỉnh khiến gia đình không an lòng. Vậy là chị từ bỏ nghề giáo, chuyển sang làm thương mại. Chị bắt đầu bằng việc mở một cửa hàng chuyên về quần áo giầy và dụng cụ thể thao,… tại khu trung tâm quận 1, thành phố Hồ Chí Minh. Chị nói: “Công việc của tôi rất thuận lợi và phát triển. Ngay đến bây giờ, cửa hàng đó cũng đang làm ăn rất phát đạt, và là nguồn thu nhập chính của tôi đấy chứ”.
Nếu như thực sự có chữ “duyên” trong cuộc đời của mỗi người, thì có lẽ đối với Trần Lê Thu Thảo, chữ “duyên” đã tạo nên bước chuyển thay đổi hoàn toàn cuộc đời của chị. Trong những chuyến sang Nhật thăm gia đình, điều luôn làm cho chị rất băn khoăn là vì sao người Nhật rất thông mình và thường sống rất thọ. Đem những thắc mắc của mình hỏi người em rể là người Nhật thì chị nhận được câu trả lời: “Người Nhật thông minh và trường thọ có lẽ vì trong bữa cơm của họ thường xuyên có nấm và cá biển”.
“Chính câu nói này đã cho tôi một suy nghĩ, cá biển và nấm thực sự là hai thực phẩm hữu ích cho sức khỏe con người. Nhưng cá thì ở ngoài biển, vậy tại sao mình không thử nuôi trồng nấm, chắc chắn nó sẽ đem lại rất nhiều lợi ích cho mọi người”, chị nói. Suy nghĩ này đã thức tỉnh ước mơ từ thuở nhỏ mà chị tưởng như đã quên: “Tạo một cái gì đó cho riêng mình, một cái gì đó thật đặc biệt”. Một trang trại nuôi trồng nấm của riêng mình, đó thực sự sẽ là một điều đặc biệt.
Không phải là một nhà nông, cũng không phải là một giáo sư hay tiến sĩ về sinh vật học, nhưng chị tin mình sẽ thành công với cây nấm. Với niềm tin ấy, chị bắt đầu tìm hiểu quy trình nuôi trồng, cách chăm sóc nấm qua các tài liệu báo chí và internet. Bên cạnh đó, chị còn chủ động tham quan học hỏi tại các trang trại nấm của người Nhật. Nhưng đến khi chị dự định đem giống nấm của Nhật về nước để nuôi trồng thì chị mới phát hiện ra rằng đó là điều không thể. “Khi đi tìm hiểu ở các trang trại trồng nấm, tôi không được vào nơi mà người Nhật nuôi trồng nấm và sản xuất con giống . Họ rất nghiêm ngặt trong việc bảo vệ phôi giống của mình, không bao giờ chấp nhận cho người ngoài trồng được loại nấm của họ”.
Được sự giúp đỡ của người em rể, cuối cùng Trần Lê Thu Thảo cũng có được vài mẫu nấm đem về nước. Có được tai nấm, chị bắt đầu cấy mô rồi nuôi trồng thử trên mảnh đất mà chị đã mua ở Củ Chi từ năm 1995. “Lúc đó, tôi trồng nấm chỉ vì sự đam mê tìm tòi, vì thế tôi dồn hết sức lực cho cây nấm chứ chưa nghĩ đến việc kinh doanh hay sẽ thành đạt với nó sau này”. Chính chị cũng không ngờ rằng, chị sẽ gắn bó với cây nấm như một cái nghiệp, và với cây nấm, chị bắt đầu một giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời mình.
Khi niềm đam mê bị thử thách
Khi bắt tay vào nuôi trồng thử nghiệm, không chỉ đầu tư rất nhiều tiền bạc và thời gian, Trần Lê Thu Thảo còn bỏ nhiều công sức để tìm kiếm thông tin, tài liệu để nâng cao sự hiểu biết của mình về lĩnh vực này. Và chính lúc này, chị khám phá ra rằng trồng nấm là một công việc hết sức thú vị. Sự đam mê nấm bắt đầu hình thành và ngày càng mãnh liệt trong chị. “Khi bắt đầu thử nghiệm trồng nấm, tôi đã biết mình đang mạo hiểm, vì đây không phải là chuyên môn của mình. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ làm, có lẽ đó là do lòng đam mê với nó. Mặc khác, tôi nghĩ rằng ở đời phải mạo hiểm thì mới có thành công”.
Tuy đã lường trước, nhưng chị Thảo không ngờ rằng sự mạo hiểm của chị lại thất bại nặng nề ngay ở lần thử nghiệm đầu tiên. Một căn bệnh lạ với những mốc xanh, mốc cam xuất hiện trên những bịch phôi nấm mà chị đang thử nghiệm và lây lan với tốc độ rất nhanh. Nhìn thấy công sức của mình đang dần bị hủy hoại, chị không thể cầm lòng. “Lúc đó, tôi gần như suy sụp tinh thần. Tôi đã mang bịch phôi nấm bị bệnh đi gõ cửa các nhà khoa học GS.TS khắp nơi để hỏi nguyên do căn bệnh và tìm cách chữa trị, nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận được cái lắc đầu vô cảm. Khi tìm đến một vị tiến sĩ chuyên về nuôi trồng nấm thì cũng chỉ nhận được câu trả lời khiếm nhã. Ông ta nói rằng, hãy mang về đi, đừng mang đến đây kẻo lây bệnh cho trại nấm của tôi. Tôi thực sự bị sốc và gần như ngã quỵ”. Chị tâm sự.
Cùng với căn bệnh đang hoành hành tại trại nấm của mình, tinh thần của chị Thảo cũng bị suy nhược nghiêm trọng. Chị kể: “Khi đó, tôi gần như bị điên. Đầu đau kinh khủng. Đau đến nỗi có những đêm chịu không được tôi đập đầu vào tường chỉ để có cảm giác bớt đau. Ông xã tôi chăm sóc và trấn an tinh thần tôi suốt đêm, xoa dầu gió xanh cho để tôi đỡ hơn. Suốt ngày tôi cứ cầm bịch phôi bị bệnh và thơ thẩn như người bị tâm thần. Gia đình không ngừng động viên tôi, nhưng tất cả đều trở nên vô vọng”.
Dù đang trong giai đoạn rối trí, nhưng trong đầu chị không lúc nào thôi suy nghĩ về trại nấm và những cây nấm đang bị bệnh của mình. Tại Nhật người em rể đã cố công tìm kiếm kiến thức điều trị bệnh cho cây nấm. Sau hai tháng tìm hiểu, chị đã biết được nguyên nhân cũng như cách phòng chống bệnh cho cây nấm. Với chị, đó là một điều kì diệu và nó như có một sức mạnh phi thường giúp chị tỉnh lại, sức khỏe của chị nhanh chóng hồi phục hoàn toàn.
Với tinh thần phấn khởi, chị Thảo tiếp tục trồng lại đợt thử nghiệm thứ hai. Kết quả là bệnh của nấm đã giảm đến 90%. Chị lạc quan hơn và ý chí lại càng thêm mạnh mẽ. Tuy nhiên, do khác biệt về điều kiện khí hậu cũng như khoa học kỹ thuật giữa Việt Nam và Nhật nên chị tiếp tục gặp một số khó khăn sau đó. Nhưng khó khăn đã không làm vơi đi ý chí quyết theo đuổi sự nghiệp của người phụ nữ ấy. “Có thất bại mới có thành công. Tôi phải tiếp tục cố gắng, không chỉ để không phụ lòng những người đã sát cánh, động viên tôi trong những ngày gian khó, mà còn vì lòng đam mê với nghề không cho phép tôi lùi bước”.
Bước chuyển mình
Muốn đảm bảo những cây nấm có thể phát triển, phải có những tiêu chuẩn về điều kiện trại nuôi và quan trọng hơn là kỹ thuật nuôi trồng. Chị Thảo quyết định đi học về cách nuôi trồng nấm một cách chuyên sâu nhất, ở Nhật và một số nước có trình độ công nghệ trồng nấm tiên tiến như các nước châu Âu, Trung Quốc, Hàn Quốc…
Sau nhiều năm học hỏi, chị đã có trong tay vốn kiến thức chắc chắn về kỹ thuật trồng nấm. Đầu năm 2003, chị bắt tay vào xây dựng trại nấm với cái tên Dona. Sau đó hàng loạt trại nấm được mọc thêm, cơ sở vật chất được đầu tư đầy đủ hơn. Phòng nghiên cứu, phát triển các giống nấm được xây dựng. Công nhân được tuyển dụng ngày một đông. Cây nấm cũng dần dần được thuần hóa, bắt đầu phù hợp với thổ nhưỡng và khí hậu Việt Nam hơn. Tháng 7 năm 2006, Dona chính thức chuyển thành Công ty TNHH Sản xuất và Thương mại Dona, với tổng số 46 trại nấm tại Củ Chi.
Dưới sự quản lý và điều hành của chị Thảo, Dona nhanh chóng được phát triển. Nhưng công việc của chị không hoàn toàn giống một giám đốc đúng nghĩa: “Một năm 365 ngày, tôi ngồi trong phòng giám đốc công ty chắc chưa đến 30 ngày. Công việc đòi hỏi tôi phải luôn có mặt thường xuyên ở phân xưởng, trang trại để cùng anh em theo dõi tình hình phát triển của cây nấm. Vì là ngành vi sinh, mỗi ngày nó đều bị ảnh hưởng bởi thời tiết nhiệt độ. Mà khí hậu nước ta thất thường nên phải theo dõi thật sát mới được”.
Sản phẩm chính của Dona hiện nay là nấm Bào Ngư, nấm Linh Chi, nấm Vân Chi. Nhưng chị Thảo biết rằng muốn đảm bảo cho sự phát triển thì không thể chỉ dựa vào một loại sản phẩm mà phải đa dạng hóa. Qua quá trình nghiên cứu tỉ mỉ và kéo dài, chị đã thành công khi chỉ từ một loại nấm, chị chế biến được 16 loại thực phẩm dinh dưỡng khác nhau: bột nêm, tương chao, mì gói, đến các loại rượu, trà… đều làm từ nấm. Đó là một thành công và là bước phát triển lớn của Dona. “Đó là những thực phẩm rất dinh dưỡng, tốt cho sức khỏe mà giá thành rất rẻ, ai cũng cũng có thể mua được. Tôi rất tự hào khi những cây nấm đã có thể trở thành những thực phẩm dinh dưỡng thường xuyên có mặt trong mâm cơm của mọi người”.
Không chỉ có thế, chị còn tổ chức nuôi heo rừng lai, trùn quế, ba ba và rau mầm để tận dụng những phế phẩm bỏ đi của bịch phôi nấm sau khi thu hoạch, nhằm mục đích nâng cao hiệu quả kinh tế. Dona còn tổ chức bán phôi nấm với giá ưu đãi cho những người có nhu cầu trồng nấm, đặc biệt là những nông dân theo học kỹ thuật nuôi trồng ở công ty. Các phôi nấm Bào Ngư, Linh Chi, Vân Chi, Hoàng Chi, Hắc Chi, Hầu Thủ, Đùi Gà, Trân Châu, Nấm Ngọc, Kim Châm… đều là những sản phẩm mang lại giá trị kinh tế cao.
Tính đến hiện nay, công ty đã có hàng trăm chi nhánh và đại lý tại các tỉnh thành trên toàn quốc. Sản phẩm của Dona đã xuất khẩu qua các nước Đông Dương, ngay chính trên quê hương của những loại nấm này – Nhật Bản, sản phẩm của Dona vẫn được chấp nhận. Chị Thảo cho biết: “Xuất được hàng qua Nhật là điều mà tôi rất sung sướng. Xuất phát từ nước Nhật, nhưng khi đem phôi nấm về Việt Nam thì khí hậu, thổ nhưỡng cũng như kỹ thuật hoàn toàn khác nên chúng tôi đã lai tạo cho phù hợp. Chính vì vậy, bây giờ có thể xuất khẩu lại cho nước Nhật, chứng tỏ chúng ta hoàn toàn có thể tự tin vào năng lực của mình”.
Là một doanh nghiệp hoạt động hiệu quả và có uy tín, Dona đã đạt được những thành tích xứng đáng, bản thân chị Thảo cũng đã nhận được nhiều bằng khen cho những đóng góp của mình trong lĩnh vực phát triển kinh tế - xã hội.
“Tôi muốn cùng nông dân làm giàu”
Ngay từ khi thành lập công ty, chị Thảo đã tổ chức lớp học về kỹ thuật nuôi trồng nấm cho những người nông dân. Nhớ lại những ngày đó, chị nói: “Điều đã đưa tôi gắn bó với những người nông dân chính là những lần tôi chứng kiến họ phải đổ đi không biết bao nhiêu là bầu, mướp, khổ qua… Đó là công sức, là vốn liếng của họ, nhưng họ đành phải đem đổ vì không biết bán cho ai. Bỏ vốn ra 1000 đồng nhưng chỉ thu về 200, 300 đồng thì làm sao mà sống được? Tôi không xuất thân từ nghèo khổ, nhưng tôi hiểu được cái nghèo, cái khổ cực của những người nông dân. Điều đó làm cho tôi ray rứt, và lúc đó, tôi nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó để có thể giúp họ. Thế là tôi mở lớp dạy trồng nấm cho nông dân”.
Chị hướng dẫn cho những người nông dân ở Củ Chi quá trình trồng nấm. Họ về trồng thử và thành công. Tiếng lành đồn xa, dần dần nhiều nông dân quanh vùng cũng đến xin học, ngay cả các nông dân ở đồng bằng sông Cửu Long, các tỉnh miền Trung và một số các tỉnh phía Bắc cũng tìm đến để học kỹ thuật trồng nấm của chị. Thậm chí, một vài nông dân ở Lào, Campuchia cũng sang tìm hiểu. Tất cả những ai đến học đều được chị tạo điều kiện nơi ăn chốn ở miễn phí. Chị nói: “Nông dân rất nghèo, họ làm gì có tiền, nếu còn thu tiền thì họ không thể theo học được. Và đó là điều tôi không bao giờ muốn”.
Từng là một giáo viên, vì vậy chị luôn hướng dẫn cho những “học trò” của mình bằng ngôn ngữ dễ hiểu, cho tất cả học viên đi thực tập ngay tại trại nấm của chị. Các kỹ thuật gieo trồng, tưới nước, chăm sóc cây giống, thậm chí đơn giản như hái nấm cũng đều được chị hướng dẫn tận tình. Chị cho biết: “Có nhiều người đến đây học thậm chí không biết đọc, biết viết, nhiều khi họ vừa học vừa cầm trên tay chai rượu đế. Người nông dân rất bộc trực, chân thực và rất dễ thương”.
Chưa dừng lại ở việc dạy học, chị Thảo còn muốn làm nhiều hơn thế. Chị đã đem cầm mảnh đất của mình cho Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, lấy 2 tỷ đồng đó đầu tư cho những người nông dân có nguyện vọng làm giàu từ cây nấm. Mỗi hộ nông dân đều được chị hỗ trợ cho vay 10 triệu đồng. Khi kết thúc lớp học, chị cung cấp cho học viên những bịch phôi nấm với giá rất ưu đãi để họ đem về bắt đầu nuôi trồng. Ngoài ra, toàn bộ sản phẩm của họ đều được Dona đảm bảo bao tiêu với giá khá cao. Chị cho biết: “Thời gian đầu, tôi bao tiêu sản phẩm cho họ 10.000đ/kg. Tuy nhiên, vì thời điểm đó chúng tôi phân phối hàng gián tiếp qua các thương lái, mà họ ép giá chỉ còn 4.000đ/kg, vậy nên cứ một kg nấm chúng tôi lỗ 6.000đ, trong suốt một năm. Số tiền thiệt hại hơn 400 triệu đồng làm cho Dona gặp rất nhiều khó khăn, nhưng tôi vẫn chấp nhận, vì không thể thất hứa với những người nông dân của mình được. Đến nay thì công ty đã đảm bảo khả năng bao tiêu toàn bộ sản phẩm nấm do nông dân cung cấp”.
Chị tiếp lời: “Có lẽ hơi lạ lùng nhưng thú thật, từ khi xây dựng nên Dona đến thời điểm này, số vốn bỏ ra hơn mười tỷ nhưng tôi chưa cầm một đồng lợi nhuận trên tay. Vì lợi nhuận bao nhiêu tôi đem đầu tư cho những người nông dân nghèo, thực sự muốn vươn lên bằng cây nấm. Tiền mà tôi có được vẫn là từ cửa hàng ở trung tâm quận 1”.
Chị Thảo luôn canh cánh trong lòng về đội ngũ kỹ thuật, lực lượng thương mại đủ giỏi để có thể giúp đỡ cho những người nông dân phát triển sản phẩm của mình. Chị luôn mơ ước sản phẩm của nông dân Việt Nam có chỗ đứng trên thị trường các nước. Chị nói: “Điều kiện tự nhiên nước ta rất trù phú, người nông dân cũng rất cần cù, chịu khó, đủ sức để đưa nền nông nghiệp Việt Nam vươn ngang tầm với các nước trên thế giới. Chúng ta thiếu là thiếu tri thức. Kỹ thuật nuôi trồng tiên tiến, tiêu chuẩn an toàn vệ sinh như thế nào… thì người nông dẫn không thể tự làm được nếu như chúng ta không có một đội ngũ hướng dẫn họ”.
Có lẽ chính suy nghĩ đó đã thôi thúc chị Thảo quyết định làm một công việc có nhiều ý nghĩa khác. Không chỉ dạy cho những người nông dân mà chị còn tạo điều kiện cho học sinh đến tìm hiểu về nghề trồng nấm, để qua đó các em hiểu biết nhiều hơn về ngành nông nghiệp và cuộc sống của những người nông dân. Ngoài ra, chị còn liên kết với nhiều trường đại học để đưa các sinh viên đến trại nấm Dona thực tập. Từ những phòng thí nghiệm với đầy đủ các thiết bị, hàng ngàn sinh viên đã có môi trường để thực hành những bài học trên giảng đường. Chị cho biết: “Tôi tin chỉ bắt tay vào thực hành thì các bạn mới có thể tiếp thu tốt nhất những bài học trong sách vở được. Nhưng có rất ít các công ty, cơ quan nào chịu đứng ra nhận những sinh viên đến thực tập. Dona thì khác, không chỉ tạo điều kiện cho các bạn thực hành, chúng tôi còn hướng dẫn những bài học thực tế không có trên giảng đường. Khi ra trường, các bạn hoàn toàn có thể tự tin khi đi làm việc ở bất cứ đâu, vì các bạn không chỉ vốn kiến thức từ nhà trường mà còn có kinh nghiệm thực hành từ Dona”.
Khi được hỏi vì sao chị lại tạo nhiều điều kiện cho sinh viên thực tập khi điều đó không chỉ tốn kém mà lợi nhuận thu về gần như không có? Chị tâm sự: “Tre già măng mọc. Tôi mong ước sau này khi tôi nằm xuống thì chính các bạn trẻ này sẽ tiếp tục con đường mà tôi đã đi, cùng sát cánh giúp người nông dân làm giàu trên mảnh đất quê hương mình”.
Hiện nay chị Thảo đang nuôi và giúp đỡ những chị em cơ nhỡ, ra tù, sau cai nghiện. Tất cả họ được làm việc tại DONA. Mong muốn của chị là giúp họ trở về với cuộc sống hoàn lương, sau này còn giúp ích cho xã hội. Những trại trẻ em khuyết tật, bại não, bị nhiễm chất độc màu da cam, trẻ mồ côi, trại dưỡng lão… chị luôn giúp đỡ các họ có những trại nấm để nuôi trồng, qua đó giúp họ tăng thêm thu nhập và học được một cái nghề cho tương lai.
Hạnh phúc là được chăm sóc gia đình
Thành công trong với vai trò là một chủ doanh nghiệp, nhưng có lẽ với chị Thảo thì hạnh phúc thật sự của người phụ nữ không phải nằm ở công việc mà chính là gia đình. Chị nói: “Ban ngày, tôi là nhà doanh nghiệp nhưng khi về đến nhà, tôi là ôsin của gia đình. Và đó thực sự là niềm vui, niềm hạnh phúc của tôi. Tôi rất thích được nấu những bữa cơm hay làm những chiếc bánh bông lan, bánh trung thu… cho chồng, cho con. Chính gia đình là điểm tựa để tôi bước lên từng bậc thang của thành công, để được làm việc và đóng góp cho xã hội”. Cũng vì vậy mà chị ghép tên gọi ở nhà của hai đứa con đầu là Ti Đô và Ti Na thành tên công ty mình - Dona.
Nhưng làm thế nào để một người phụ nữ luôn bận rộn với công việc kinh doanh có thể chăm sóc gia đình một cách trọn vẹn? Trần Lê Thu Thảo cho rằng quan trọng chính là phải có sự sắp xếp hợp lý công việc ở gia đình và công ty. Theo chị, khi đến công ty thì hãy chuyên tâm vào công việc, nhưng khi về đến nhà thì hãy dành toàn bộ tâm trí, tình cảm vào gia đình. Như thế sẽ không có sự lẫn lộn. “Khi ở công ty, tôi chỉ biết có công việc, công nhân, hợp đồng, khách hàng, dạy học cho nông dân, các căn bệnh của cây nấm, vấn đề vệ sinh… Nhưng khi đặt chân về nhà, trong đầu tôi chỉ nghĩ sẽ nấu món gì, chuyện nhà cửa, chuyện học hành của con cái…, thế là mọi việc trở nên thuận lợi”.
Nhìn lại một chặng đường dài đã qua, chị không giấu được sự xúc động: “Tôi đã có một công việc tuyệt vời, một niềm đam mê với những cây nấm. Một công ty với những nhân viên nhiệt tình và thân thiện. Và đặc biệt, tôi đã có một gia đình tuyệt vời. Một người chồng tốt, luôn quan tâm, giúp đỡ và luôn bên cạnh động viên tôi trong những lúc khó khăn nhất. Bốn đứa con đều rất ngoan và học giỏi. Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc vì những điều đó”.
Hữu Thọ - Đặng Trực theo chuyendoanhnhan.com
CÔNG TY TƯ VẤN SỰ KIỆN, HỘI THẢO, DU HỌC TÂN ĐẠI DƯƠNG
ĐC: Mặt Tiền 148/1 Trần Quang Khải, Phường Tân Định, Quận 1, HCM
ĐT: (84.8) 3848 48 79 - 3848 10 40 – 3848 10 50 – 3848 10 52
Fax: (84.8) 3848 38 39 Hotline: Mrs. Mỹ Anh 0913 195151
Website: www.tandaiduong.edu.vn . www.30ngay.com
Tư Vấn Trực Tuyến: tandaiduongvn@yahoo.com, tandaiduongtrenlau@yahoo.com
Lưu ý: Cty Tân Đại Dương chỉ có một địa chỉ duy nhất tại TP.HCM
Cong ty du hoc , công ty du hoc , du hoc , du học , du hoc my , du học mỹ , du hoc uc , du học úc , du hoc singapore , du học singapore , du hoc thuy si , du học thụy sĩ , du hoc thuy sy , du học thụy sỹ , du hoc ha lan , du học hà lan , du hoc anh , du học anh , du hoc trung quoc , du học trung quốc , du học an do , du học ấn độ , du hoc trong nuoc , du học trong nước , du hoc tai cho , du học tai chỗ , Du học Uc, My, Singapore + Tan Dai Duong , Du học Úc, Mỹ, Singapore + Tân Đại Dương , Du hoc, du hoc my, du hoc uc, du hoc Singapore,du hoc thuy sy, du hoc ha lan, visa du hoc, ho so du hoc, noi dau lam ho so du hoc tot nhat? |