Một buổi chiều tan sở như bao buổi chều khác, tôi bon chen trên các con đường đang nghẹn lại vì dòng người qua lại. Tôi đi chầm chậm và buộc phải quan sát đường thật chăm chú để an toàn cho bản thân và cho cả những người đồng hành trên con đường về quen thuộc.
Bạn biết không? Vô tình đập vào mắt tôi là ánh mắt khắc khổ, trĩu nặng nhưng tràn ngập yêu thương của người cha già dành cho đứa con trai không may mắn của mình.
Tôi bị cuốn theo đôi mắt ấy, bước chân ấy, hình ảnh ấy... Chạnh lòng khi thấy hình ảnh đầy thương cảm đó.Người cha đã luống tuổi đang giữ đứa con trai chắc đang ở tuổi 20 trong vòng tay. Bằng sức lực,bằng tình yêu thương vô hạn... Ánh mắt của người cha ấy thoáng qua mà in sâu trong tâm trạng, trong cảm xúc của tôi chẳng thể nào phai mờ…!
Người con trai của ông bị mắc một căn bệnh không may mắn, mà theo y học đó là bệnh tâm thần phân loạn. Có lúc tỉnh, có lúc phát bệnh đột ngột và sẽ không thể làm chủ được hành động của bạn thân.
Thật ra tôi cũng chỉ suy đoán sự việc đã xảy ra bằng cảm giác và cảm xúc của bản thân mình. Lúc tôi nhìn thấy ánh mắt của người cha cũng là lúc ông kịp giữ con trai mình lại trước khi anh định lao thẳng vào làn xe tấp nập đang chạy trên đường. Tôi bị ấn tượng rất mạnh về đôi mắt của ông... Đôi mắt mà nhìn vào đó, tôi biết cuộc đời ông đã phải trải qua biết bao nhiêu khó khăn và bất hạnh.
Mỗi người chúng ta khi được sinh ra đã may mắn được tạo hóa ban cho một Đôi Mắt. Có những ánh mắt trẻ thơ trong sáng, có những đôi mắt hiền hậu đầy tình thương, có những đôi mắt tràn đầy niềm bất hạnh... Và trong tất cả những vẻ đẹp của đôi mắt... Đó là "Ánh mắt của cha" - đôi mắt thấm đượm tình yêu thương gia đình,tình yêu thương vô bờ dành cho con... Bỗng lúc đó,tôi cảm thấy mình thật may mắn vì có một gia đình hạnh phúc và ấm áp trong tình yêu thương của cha mẹ tôi.
Khi chứng kiến những mảnh đời bất hạnh,tôi thấy thêm yêu cuộc sống của chính mình... Bạn có cảm thấy như tôi ??? |