Đối với những công ty kịch nghệ Úc, Châu Á giống như một nguồn khán giả chưa được khai thác nhưng Torben và Richelle Brookman, những người sáng lập Hội Nghệ thuật Châu Á Thái Bình Dương (Arts Asia Pacific), muốn thay đổi quan niệm này. Trong tháng Sáu vừa qua, họ đã đưa vở nhạc kịch ‘Metro Street’ (Phố Xe Điện Ngầm), một vở nhạc kịch điển hình của Úc, tới Hàn Quốc tham dự Liên hoan Nhạc Kịch Quốc tế Daegu (Daegu International Musical Festival). ‘Metro Street’ là một vở nhạc kịch hài mang đậm văn hóa Úc kể về cuộc sống gia đình trong ba thế hệ ở khu ngoại ô. Chuyến lưu diễn ở Hàn Quốc có sự tham gia của hai ngôi sao sân khấu huyền thoại - Debra Byrne và Nancye Hayes. Mục đích của chuyến đi là thu hút tầng lớp trung lưu mới nổi ở Hàn Quốc và Đài Loan trở thành khán giả mới cho loại hình kịch nghệ phương Tây này.
Brookman cho biết: “Ở một số nơi, khán giả nước ngoài tập trung đông hơn, trong khi những nơi khác lại tập trung đông đảo khán giả địa phương. Điều này cũng phụ thuộc vào những vở kịch chúng tôi đưa đi lưu diễn. Điều chúng tôi cảm thấy phấn khởi là lượng khán giả Châu Á đang tăng lên, đặc biệt ở những trung tâm lớn của Trung Quốc và Hàn Quốc. Chúng tôi thực sự muốn đem những vở nhạc kịch tới những khán giả chưa quen xem loại hình này thường xuyên. Ban đầu, tôi nghĩ rằng khoảng 5 - 6 năm trước đây, nhiều khán giả khắp Châu Á đã biết đến nhiều vở kịch chúng tôi mang đi lưu diễn bởi họ đã được xem ở London, New York hoặc một nơi nào tương tự. Bây giờ chúng tôi cảm thấy thú vị được tiếp xúc với đối tượng khán giả đến xem những vở nhạc kịch này lần đầu.”
Ngôn ngữ cho vở kịch
Với một vở kịch lưu diễn quốc tế, rào cản ngôn ngữ có thể là một vấn đề lớn. Các vở kịch tiếng Anh mang đi lưu diễn đều có các phụ đề để khán giả có thể đọc được lời thoại nhưng ông Brookman cho rằng thậm chí nếu không có phụ đề, những bài hát trong vở nhạc kịch khiến cho vở kịch vẫn được đánh giá cao dù khán giả không hiểu hết lời thoại. Nhạc kịch có lợi thế hơn những loại hình khác bởi không cần dịch lời thoại sang ngôn ngữ ở những nước được lưu diễn. Nói như vậy thì việc dịch lời thoại vở kịch sang ngôn ngữ địa phương giúp mở rộng chuyến lưu diễn.
“Chúng tôi có những phản hồi từ những nhà sản xuất và những nhà biên kịch Hàn Quốc về vở nhạc kịch ‘Metro Street’ với phiên bản tiếng Anh và sau đó sẽ dịch sang tiếng Hàn Quốc hoặc Trung Quốc. Chúng tôi cũng có thể phối hợp với những nhà biên kịch địa phương điều chỉnh lại một số yếu tố trong vở kịch để phù hợp với bối cảnh địa phương về mặt văn hóa, khác với một vở kịch lưu diễn quốc tế”, Brookman nói.
Nhu cầu xem kịch ở các nước Châu Á rất khác nhau. Những người xem kịch ở Hàn Quốc thích các vở kịch tạo cảm xúc mạnh về những chủ đề cổ điển như tình yêu và mất mát, trong khi đó nhu cầu lớn nhất ở Trung Quốc là những vở kịch thành công trên thế giới như ‘Cats’ (Những chú mèo) và ‘The Phantom of the Opera’ (Bóng ma của nhạc kịch).
Châu Á yêu thích loại nhạc kịch nào?
Tiến sĩ Peter Ekersall đến từ Đại học Melbourne là một người khá am hiểu về sức quyến rũ của kịch nghệ phương Tây tại Châu Á.
Ông cho biết: “Khán giả loại hình kịch nghệ này thuộc tầng lớp trung lưu. Giá vé cho những buổi diễn này không rẻ nhưng tôi nghĩ khán giả vẫn muốn bỏ tiền ra xem những vở diễn này bởi vì họ thích những vở kịch, thích khung cảnh, thích tìm hiểu những điều ẩn chứa những ý nghĩa mà họ chỉ biết đến thông qua các phương tiện truyền thông quốc tế, như vở kịch ‘Cats’ (Những chú mèo) hay vở ‘Les Miserables’ (Những người Khốn khổ)... Tôi nghĩ, nếu phân loại khán giả theo nhóm dân cư thì nhóm khán giả xem các vở kịch này khá giống ở nước Úc, chủ yếu là người trung niên và tầng lớp trung lưu.”
Khi tầng lớp trung lưu ngày càng gia tăng ở những nước như Trung Quốc và Ấn Độ, sở thích loại hình nhạc kịch của tầng lớp này cũng gia tăng. Tuy nhiên một số nước và thành phố là thị trường lý tưởng cho làng kịch nghệ Úc và là những nơi mà Torben Brookman thích đi lưu diễn.
“Tôi nghĩ là không nghi ngờ gì, Hàn Quốc là một thị trường ca kịch đáng ngạc nhiên. Đài Loan cũng vậy. Thế nhưng Hàn Quốc đặc biệt là nơi rất thú vị cho những chuyến lưu diễn. Nơi này thật sôi nổi và thú vị. Các nước này có cả hệ thống rạp hát không chuyên và các rạp hát sân khấu chính. Đây thực sự là nơi thú vị cho công việc của chúng tôi”, Brookman kết luận. |