Cuối cùng thì cái ngày đó cũng đến, cái ngày đã ám ảnh mình gần 4 tháng nay, hu hu hu…Mình học hoài mà chưa tốt nghiệp được trung cấp, thi rớt hai lần nên bị mang tiếng “Học Ngu”. Bây giờ phỏng vấn làm tại từ đầu hic hic…Đi học Mỹ đại học mà sinh năm 84 là ai cũng nói mình rớt chắc chắn.
Anh Bảo Anh suốt ngày cằn nhằn, “người ta là người ta, em là em. Em phải có cái tự tin và tìm điểm hơn mình để so găng với người ta chứ”. Thì mình cũng hơn người mà” Ngu lâu, dốt bền, chăm chỉ mà lì học hoài không vào”hehe..Nhưng từ khi nghe anh Bảo Anh nói, ngày nào về mình cũng tập trả lời trước gương rõ ràng lắm. Lúc trước mình ham chơi còn bây giò mình cũng ham học lắm.
Ở trường mình, bực cái ai nhìn mặt mình cũng nói là khó lắm, là bị đuổi về như chơi (đã có hẳn một buổi trao đổi ngắn về kinh nghiệm interview với sự tham gia của thằng Tuấn, Khanh và An mấy thằng này đã bị reject vài lần)…
Tuy nhiên mọi thứ đã diễn ra ok tới mình không tin được, mất chừng khoảng 15 phút với hơn 10 câu hỏi bằng tiếng Việt khá là đơn giản.
Theo giấy hẹn là 9h30 thế nhưng chị Tiếp bảo phải đến sớm từ 7g sang, xếp hàng rồng rắn dài ơi là dài. Bố mình cẩn thận chạy vào hỏi anh cảnh vệ áo xanh, được hướng dẫn chi tiết là giờ này chưa vào được đâu, phải gửi xe đối diện quán Bạch Diệp Dương. Ôi trời, ai ngờ sáng sớm đã dông như vậy rồi.
Bố mình dắt mình vào phỏng vấn, rối bố bị đuổi ra lí do mình đã trên 18, nói chung trên cả 21 tuổi có thể lấy vợ được rồi nên không cần phụ huynh đi theo hướng dẫn gì cả.
Có khoảng chừng hơn 100 người đến interview tụ tập chờ dài cổ bên trái cổng ra vào, đúng 8h00 được vào bên trong nhưng lại phải chờ thêm 30″ ngoài sân.
Chờ mãi mới được chỉnh ra hai hàng,8g30 xếp hàng chờ lấy thẻ visitor và qua cửa security.
Trong lúc xếp hàng mọi người lắm chuyện quay qua hỏi nhau đủ thứ chuyện,Mobile phải tắt đi và gửi lại mấy chú security, cả CMND nữa. Vào bên trong ngồi chờ một lúc, bắt đầu buồn ngủ thì lại bắt đầu xếp hàng kiểm tra hồ sơ ở cửa số 1, mình nối đuôi cuối hàng trong khi bé An lon ton chen vào bị chú bảo vệ sách cổ đi ra xếp hàng lại. Đâu phải ai cũng chen lan như khi đi mua kem đâu.
Hàng chữ đầu tiên khi đi vào nhìn rất ghê:
“nếu Bạn làm giả passport thì sẽ có nhiều cánh cửa mở ra trước mặt [hình vẽ cánh cửa nhà tù], đồng thời có một cánh cửa sẽ đóng lại vĩnh viễn [hình vẽ cờ Mỹ và tượng thần Tự do]“. Sau khi hồ sơ được check xong mình nhận được một cái thẻ có số, là số thứ tự gọi lên lấy vân tay và dùng luôn để gọi lên interview sau đó.
Cũng chỉ cần có 1 cái ảnh dán sẵn trên form 157 thôi.Nó bị rụng ra…chưa gì dã mất hình tìm mãi không thấy. Mình chạy vội ra đường nhờ anh Hoàng Anh chạy về công ty tìm cho mình.
Mình còn may hơn bé An, nó hồi hộp quá đi vệ sinh vứt luôn túi hồ sơ ở đâu. Chạy khắp nơi tìm.Mãi đến 11 giờ mới tìm ra. An là người phỏng vấn cuối cùng của buổi sáng, hú hồn.
Chưa đi thì cũng cứ tưởng là khi interview sẽ gọi từng người vào phòng riêng như interview kiểu quan trọng hóa vấn đề ấy. Giống như mình hay coi xem Cine.
Hóa ra ko phải, có bảy khoang to, mỗi bên lại chia thành ba ô cửa, có cả micro để nói rõ hơn. Ngăn cách giữa 2 người trong và ngoài là một tấm kính có cái khe ở dưới để đưa hồ sơ.
Ngồi chờ thêm chừng 20phút, vừa tám vừa tâm sự thì được gọi lên lấy vân tay (nhớ phải xem hướng dẫn trước), Lúc lấy vân tay cũng chẳng thấy ho he gì cả, nhìn thấy Chị ghi số đó gật gật phát thì tự biết là xong và về chỗ thôi.
Lại chờ thêm chừng 15phust″ nữa thì đến lượt mình lên interview (hồi hộp, tim đập bộp bộp như khi tỉnh tò lần đầu, bố khỉ), interviewer là một ông gầy, cao, chừng khoảng 50 tuổi. Interview đứng, vì có micro nên nghe hỏi rất rõ. Có đúng 3 câu hỏi: “Có biết nói tiếng Anh không?”, “Ra nước ngòai bao giờ chưa?”, “Sang bên Mỹ làm gì?”, giọng tiếng Việt lơ lớ (vì biết trước là nhân viên interview ở lãnh sự quán Mỹ đều sử dụng tiếng Việt thông thạo nên không ngạc nhiên lắm <!--[if !vml]--> <!--[endif]--> Chỉ ngạc nhiên thần may mắn ở đâu chiếu hoài vào mặt mình vậy, cho mình được trả lời phỏng vấn bằng tiếng Việt).Hồi đầu mình định lom khom cúi xuống trả lời, nhưng nhớ anh Bảo Anh nói mình cúi như vậy nhìn hèn lắm. Lúc đó mình nhìn lên, cái mặt mình nhìn cũng sáng sủa lắm.Ông này ngó qua lại hồ sơ của mình một lượt, xong ghi cho cái phiếu hẹn, “Chiều mai 4h qua lấy hộ chiếu nhé”. Hồ sơ trả lại hết, chỉ giữ lại 2 cái form 156, 157,158, fee receipt, passport. Thế là xong, hết khoảng 5″.
Về công ty ngồi đến trưa thì bé An cũng lò dò về, thì ra cũng đậu Visa mà mặt xanh mét. Tức cười thiệt chứ.Cô bé hậu đậu này đói méo mặt, sáng không dám đi ăn mà chạy đi phỏng vấn luôn nên …Kinh nghiệm cho các bạn đi phỏng vấn nhỏ ăn thậtt no nhen.
Mình chẳng nhớ rõ ràng mình nói gì nữa, học gì cũng tuôn hết ra luôn..hehe..Nhớ cái mặt anh Bảo Anh nhăn nhó còn khó hơn cả viên chức lãnh sự luôn. Vượt qua được anh Bảo Anh chắc chắn lấy được Visa. He..he Cảm ơn anh.
Nguyễn Hoàng Đạo - Du học Mỹ
|