Thứ nhất: phải thẳng thắng. Khi muốn làm hay muốn biết chuyện gì đó phải biết đề cập thẳng thắn và cởi mở, không do dự hay nhút nhát (hèhè). thứ hai:(cũng chị Di dạy)là phải tin vào bản thân mình, bản thân mình là người hiểu rõ mình nhất. À sẵn tiện,(dặn dò cho mấy em hay bạn đến sau em)trích lời của chị Di luôn:"Bản thân em là người hiểu rõ em nhất, người phỏng vấn chỉ gặp em trong 3 phút, còn em thì đã 18 năm rồi, nếu em không tin em thì ai sẽ tin em?". Thứ ba:hết tính ỷ lại vào người khác. Lúc trước em chỉ tòan đợi "dâng tới miệng" mà đôi khi còn chưa muốn ăn. Đến đây em học được cách biết tự làm, tự tìm hiểu. Em rất cảm ơn chị và các anh chị đã giúp em phỏng vấn giả trong 2 tuần. Cảm ơn nước lạnh của chị Vy, nụ cười (hô hô-sến wá) của chị An và những bài học của chị Di.
Chúc các anh chị sẽ thành công ạ!
Những câu hỏi phỏng vấn của em nhiều quá, em chỉ ghi một số còn nhơ thui:
-Em đã tốt nghiệp THPT chứ?Năm nào?
-Em có thi đại học không?
-Em học ở đâu? Vì sao?
-Em có người thân ở NewYork không? Vì sao không ở với Cô ở Texas?
-Em có visa Pháp à? Đi bao giờ chưa?
-Vì sao không đi Pháp?
-Ba mẹ em làm nghề gì? Bao nhiêu một tháng?
-Tại sao giấy tờ thuế không giống lời khai?
-OK, Good luck to your study
Love you all Tân Đại Dương
Huỳnh Thanh Tùng - Du học Mỹ |