Chị Di, em cảm ơn chị vì cái bùa hahaha..Đúng là linh thiệt!. Lúc đầu nhìn mấy người đó cứ nhăn nhăn, tự nhiên em nhớ đến chị...tưởng tượng ra chị thì em hết sợ luôn.. Lần đầu em nói chuyện với chị, em ghét chị kinh khủng,về nhà còn nói với ba mẹ là chị dữ quá chời..nhớ lại là ghét ghê luôn. Nhưng từ lần thứ hai, thì thích chị quá chời..haha..Chắc tại chị dữ quá nên em mới nhớ. Em mà đi thì nhớ chị lắm lắm..
Chị An ui! Cảm ơn chị rất nhiều! Tuy là chị cứ hết thúc em mấy cái giấy tờ này nọ, em nản gần chết nhưng nghĩ lại thì chị chỉ muốn tốt cho em. Lúc phỏng vấn, người ta có hỏi em "tại sao lại chọn học ở Austin?", em nhớ lại mấy cái chị dạy em nên trả lời ngon lành lắm. Ngoài ra thì chỉ hỏi về tài chánh với học vấn của em thôi. Em nghĩ mấy cái Graphies của em đã cứu em rất nhiều. Cũng nhờ chị và chị Vy kêu em đi in ra đó.
Chị ngồi kế chị Vy, em không biết tên chị, cũng chưa nói chuyện nhiều với chị nhưng em cũng rất thích chị. Chị cười thiệt là dễ thương! Cảm ơn chị !
Trước khi đi, em sẽ ghé thăm mọi người mà, đừng khóc vì nhớ em kakak...
Trương Thị Phước - Du học Mỹ |