Bài luận văn đầu tiên của tôi được giáo sư Lisa yêu cầu viết về một bài hát. Đề bài rất chi tiết, gồm 1 trang giấy A4 nhưng trong đó, đề bài chỉ có 2 dòng ngắn gọn: “Hãy viết về một bài hát mà bạn yêu thích. Vì sao bạn yêu thích bài hát này, hãy viết về kỷ niệm của riêng bạn gắn liền với bài hát ấy.” Kèm theo đó là một loạt gợi ý giúp cho chúng tôi hoàn thành bài luận. Nào là lập dàn ý ra sao, nên viết như thế nào, kể chuyện ra sao. Cũng không quên ghi kèm 3 ngày quan trọng là ngày nộp bản nháp, ngày thảo luận và ngày nộp bài luận chính thức. Khoảng thời gian này kéo dài gần 2 tuần.
Bài luận là một câu chuyện và cảm xúc của chính bạn. (Ảnh minh họa)
Tôi cứ thắc mắc không biết ngày thảo luận là ngày thực hiện hoạt động gì. Hồi hộp mãi cũng đến ngày đó. Thì ra, chúng tôi được chia làm 2 nhóm, lần lượt từng người sẽ đọc bản nháp bài luận của mình trước lớp để nhận góp ý của các bạn và Lisa. Như một phản ứng tự nhiên, tôi choáng váng và cảm thấy e ngại. Như vậy có nghĩa là chúng tôi sẽ biết hết bài luận của nhau? Nhưng Lisa rất tâm lý, trấn an chúng tôi ngay lập tức. Ngay khi bắt đầu buổi thảo luận, tôi biết rằng đây là hoạt động bổ ích nhất cho bài luận của mình.
Để bắt đầu, chúng tôi ngồi vòng tròn, Lisa phát những bản copy của bản nháp của bài luận sẽ được đọc sau đó. Mỗi người giữ 1 bản để viết góp ý của mình lên đó, không cần phải ghi tên của mình. Mọi người bắt đầu nghe và theo dõi. Một bất ngờ cực lớn với tôi là 90% bài luận viết về tình yêu của các bạn ấy. Những tan vỡ, những đau khổ, những bài hát họ đã nghe khi chia tay với người yêu, bị bỏ rơi. Có một bạn trai người Campuchia viết về niềm đam mê nhạc Hip-hop của bạn ấy. Lại có một bạn người Đài Loan viết về bài hát của Tôn Yến Tư có nội dung liên quan đến tình bạn dễ thương giữa một người con trai và một người con gái. Lại có một bạn gái người Mexico đã viết về mẹ của bạn ấy, một người vô trách nhiệm và đã có người rơm rớm nước mắt khi nghe câu chuyện ấy. Sau mỗi bài luận, Lisa đều góp ý về cách dùng từ, ngữ pháp và kể cả dấu chấm câu… Cứ như thế, chúng tôi cảm thấy gần gũi hơn mỗi khi một bài luận được chia sẻ.
Lisa nói: “Bài luận hay không phải là bài luận dùng nhiều từ hoa mỹ, mà là câu chuyện và cảm xúc của chính các bạn. Hãy mạnh dạn chia sẻ những suy nghĩ của mình, rồi tôi sẽ cho bạn điểm A. Tôi sẽ theo dõi cách dùng từ, ngữ pháp nhưng điều đó không quan trọng bằng suy nghĩ của chính các bạn. Hãy cố gắng làm thật tốt.” – Kết thúc buổi thảo luận, chúng tôi dường như thân nhau hơn.
Bạn thấy đấy, họ dạy học sinh chia sẻ, giúp nhau để tốt hơn, chứ không phải giữ khư khư những suy nghĩ của mình để rồi tuột hậu. Chúng tôi cũng chẳng còn quan tâm bạn này bạn kia sẽ lấy ý hay của mình, vì thực chất mỗi người chúng tôi đều chọn một bài hát khác nhau...
|